Thu Ngo
Chu Ki
Y Kien Ban Đoc
Thong Tin Moi
CHONG VAN CHUONG MIET THI NU GIOI
Y Kien Ban Đoc

 Đây là một số ư kiến của các bạn đă kí tên ủng hộ:

 

May, 23, 2005 

 

Ư kiến của bạn Tưởng B́nh Minh gửi ngày 19.5.2005:

 

"Chào các anh chị trong nhóm Nguyễn Trần Khuyên ,

Tôi thấy talawas chơi chẳng đẹp tí nào . Talawas luôn  rêu rao cho tự do dân chủ này nọ , nhưng chính họ là hạnh động như những tên độc tài hạng bét . Nếu ai có thể gây ảnh hưởng tới họ , họ t́m cách không đối thoại ( đúng hơn là đơn phương tuyên bố chấm dứt không cho người ta đăng bài tranh luận  trên diễn đàn ) dù mồm luôn loa nào là ”đa phương đa chiều ..” . Họ truy t́m IP của các anh các chị c̣n tệ hơn cả tay công an văn hóa quèn nhất .

 

Tưởng B́nh Minh"

 

May,16, 2005

 

Dưới đây là ư kiến (trích đoạn) của bạn Lê Hồng Ánh gửi cho chúng tôi ngày 10.5.2005:

 

      “…..Tui thấy bài nữ quyền "Một nền văn học xây dựng từ Đực tính và phục vụ cho Đực" của chị Nguyễn Trần Khuyên mặc dầu rất giá trị và đáng suy ngắm vậy mà cuối cùng lại bị át đi bởi những bài khác, rất đáng tiếc.

 Hầu hết các bài đáp trả đều sử dụng nam quyền bởi chắc độc giả đa phần là nam, nhưng tui hết sức thắc mắc rằng bởi đâu có một bài, là bài “Đực tính không thể quy thành cặc” của ông thi sĩ Nguyễn Quốc Chánh, không thèm xài nam quyền, mà lại đi xài cái món chi tựa như cẩu quyền vậy? Bài của ông nầy không có khẩu khí nam nhơn trượng phu chi hết, trái lại rất kém cỏi, kém cỏi tới mủi ḷng luôn.

Vừa mới vô mấy câu, ông nầy đă hung hăng táp tới đ̣i kiểm tra giới tánh người đối thoại: “Nguyễn Trần Khuyên thuộc giới nào: Đực, cái hay lại vậy?” Kiểu ăn nói của ông không chỉ phản ánh một bản chất vô học mà c̣n xúc phạm phụ nữ. Nói năng với phụ nữ, nhất là phụ nữ có học thức có văn hoá, ông anh phải có chút tự trọng tối thiểu chớ? Đàng này ông tự cho rằng cứ hễ trật quần bày của quí ra là hết thảy chị em phụ nữ người ta đều có nhiệm vụ phải vỗ tay hoan hô rồi lăn xả vô đặng “măn/bú/liếm” (chữ của ông), bằng không thời sẽ bị ông kêu là lại đực hay lại cái tuốt cả sao?? Thái độ ông anh khiến tui nhớ chuyện xóm tui: Ở ngay đầu hẻm vô có một cây cầu nhỏ mấy năm trước đây tối nào cũng tụ tập một đám thanh thiếu niên hạ cấp, họ cứ đứng đó thản nhiên móc của ḿnh ra vọc trước mắt người qua kẻ lại, mà hễ có ai tỏ thái độ khó chịu là họ khiêu khích liền, may sao có một bận, có hai bà kia quá bản lănh, dùng lời lẽ rất tục tĩu dữ dằn, khiến họ mới tiu nghỉu rút lui. Mới hay thói hung hăng luôn là thói của những kẻ hùng thời ít mà hèn thời nhiều.

 Nhưng ông Nguyễn Quốc Chánh đâu chỉ là người hùng có tài trấn áp các phụ nữ có học thức, nghe biểu ông c̣n tốt nghiệp Đại học Tổng hợp khoa Văn lận đó?  Bấy nay thiên hạ cứ kêu ca đầu ra các đại học của VN là không đạt chuẩn khu vực, thời chứng cớ có lẽ là đây chớ đâu: chất lượng quá thấp luôn. Th́ đó, có vậy nước ḿnh mới nghèo hoài, phải hôn?....”

 

 

May, 02, 2005

 

Hiện nay, mặc dù có những "thế lực" đang ra sức ngăn cản petition này, nhưng chúng tôi vẫn  nhận được nhiều sự ủng hộ từ các bạn thông qua nhiều h́nh thức. Chúng tôi xin đăng toàn bộ bức thư mà chị Hoàng Thị Bích Ti đă gửi cho chúng tôi vừa qua. Cám ơn chị Hoàng Thị Bích Ti cũng như các độc giả vẫn luôn theo dơi và ủng hộ chúng tôi và giúp cho petition này phát triển tiếp tục. NTK

 

Chị Nguyễn Trần Khuyên kính,

 

Đọc lá thư của chị Vơ T. Huyền trên website của chị chiều nay, là một người có kư tên trong danh sách của chị, tôi có bổn phận phải lên tiếng và buộc ḷng phải viết vội gưỉ chị mấy gịng. Từ đầu, tôi không biết chị là ai. Và tới giờ phút naỳ, tôi cũng không cần biết chị là ai. Tôi cũng không phải là một người tranh đấu cho nữ quyền ǵ hết. Tôi chưa hề mua TCT và càng chưa bao giờ đọc TCT( lư do dễ hiểu là nơi tôi ở không có một tiệm sách). Tôi quan niệm, mỗi một người bất luận là nam hay nữ đang “tỉnh táo” hiện diện trong cơi đời này, khi ăn phải biết ḿnh đang ăn, khi thở phải biết ḿnh đang thở. Và tất nhiên, phải biết cái giá trị của chính ḿnh. Phải làm chủ cái quyền của ḿnh. Không cần ai tranh đấu cả! Việc chị làm, khiến tôi có cảm tưởng như chị đang tranh đấu cho chính những người nữ đang ở trong cuộc chơi. Sân chơi có những đứa bé gái chơi tṛ bịt mắt bắt dê trong tiếng reo ḥ cổ vơ của một bầy con trai. Đứa con trai này xúi đứa con trai kia rón rén tuột quần của đứa con gái bị bịt mắt. Là người đứng ngoài cuộc, chị thấy rơ ràng đứa con gái đang là nạn nhân của một tṛ chơi mới. Nếu chị xông vào, chính đứa con gái bị bịt mắt đó sẽ mắng chị là “đồ hèn hạ”.

 

Khi đăng lại bài “Sục cặc trước bàn thờ” của nhà văn Kiệt Tấn, nhà văn Trần Nghi Hoàng, chủ nhiệm tuần báo Lẽ Phải ở Washington, D.C viết vài lời giới thiệu: “Mấy năm gần đây, bỗng nhiên một số nhà văn nữ từ trong nước ra tới hải ngoại, cứ tranh nhau mà đem cái “của tin c̣n một chút này”, cái “gia tài của mẹ”, vốn dĩ một số vị nữ lưu khi cùng đường túng bấn về tiền tài để sinh sống qua ngày, đă mang Nó ra làm vốn sinh nhai) mà hồ hởi phấn khích bày đày ra những trang giấy!!! Tôi từng phen trộm nghĩ, phải chăng quí vị Nữ Nhà Văn, Nhà Thơ này, có khi là quá cùng đường, túng bấn về đề tài cũng như chữ nghĩa, nên “c̣n có bi nhiêu đó để mang ra vừa xài vừa khoe chăng???? “

 

Tôi thật t́nh không có th́ giờ và nhất là không có một “tấm ḷng” như chị. Tôi kư, v́ một vài lư do đơn giản: Mỗi tháng tôi trả tiền cable cho cơ sở thương mại, cho các con tôi lên internet làm research. Tôi không cần biết và cũng không muốn biết mấy cái rốn đó “tranh đấu” cho cái ǵ và muốn “nói” ǵ! Tôi chỉ không muốn các con tôi nh́n thấy mấy cái rốn của mấy vị đang quá cái tuổi để dự “Hội Nghị Diên Hồng”, lăng phí th́ giờ học vô ích! Là một consumer, tôi có Consumer’s right để yêu cầu điều đó!

Thư ngắn, nhưng ư th́ dài. Cầu chúc cho chị và những người trong nhóm của chị có nhiều nghị lực để tranh đấu cho niềm tin của ḿnh.

 

Thân kính,

Hoàng Thị Bích Ti

VA 04/26/2005

 

 

April 19, 2005

 

Sau bai "Minh Bach" cua Talawas, chi Vo Thuong Huyen da email cho chung toi nhu sau:

 

Thua quy vi nu quyen gia hieu,

Vua doc xong bai "Minh Bach" tren talawas, toi vao
gio-o.com hom nay, khong con thay su hien dien cua
"Nhom Nguyen Tran Khuyen" nua. Cam on Troi.

Quy vi la mot bon nguoi hen ha, gian doi, chi da'm nup
trong bong toi de danh pha nguoi khac. Tat ca hanh
dong cua quy vi chi la mot su doi tra, bip bom, luong
gat.

Nguoi phu nu Viet Nam cam thay nhuc nha ve su hien
dien cua quy vi. Chung toi khong the chap nhan hanh
dong cua nhung con chuot co^'ng gia? da.ng lam mot to
chuc nu quyen Viet Nam.

Da so nhung ten nguoi trong danh sach ung ho nhom cua
quy vi deu la nhung ten nguoi khong co that. Hinh nhu
moi nguoi deu biet su bip bom re tien nay.

Cau chuc quy vi vinh vien yen nghi duoi nhung ong
cong, dung xuat hien nua ma lam do+ ba^?n hinh anh
dang tu hao cua phu nu Viet Nam.

Cam on quy vi.

Vo~ Thu+o+ng Huye^`n

Bài "Minh Bạch" của Talawas đang và sẽ tạo rất nhiều hiểu lầm, mong quư vị b́nh tĩnh chờ đợi thông tin từ phía chúng tôi. Đây là cuộc đấu tranh dài lâu. Mà chúng ta th́ chỉ mới bắt đầu. Chính chúng tôi cũng bất ngờ khi đọc bài "Minh Bạch" của Talawas trong khi chúng tôi đang hoàn tất những bài viết giới thiệu về chúng tôi cũng như phân tích các bài phản hồi đăng trên Talawas vừa. Và chúng tôi tin là Talawas sẽ đính chính hoặc làm sáng tỏ việc này một cách công khai. Mong quí vị tiếp tục hưởng ứng và kiên tŕ với chúng tôi.

 

 

 

April 13-14, 2005

 

Thư độc giả

Là một phụ nữ, trước hết tôi phản đối diễn đàn công cộng talawas được chủ trường bởi một phụ nữ như bà Phạm Thị Hoài mà đă không đủ nhạy cảm với phụ nữ khi cho đăng những bài viết tràn đầy những chữ tục tằn thô lỗ nhưng không viết tắt, cũng không có một lời phân trần nào với độc giả.

 

Tôi là một phụ nữ đang sống ở Mỹ. Là đàn bà tôi có trách nhiệm phải dạy dỗ con nhỏ. Tôi dạy con tôi không được nói những chữ tục. Nên con tôi phải nói "Mẹ ơi thằng kia nó nói với con "four letter words" chứ không bao giờ con tôi dám nói chữ f . u . c . k . trước mặt tôi. Tôi phản đối nhà văn Phạm Thị Hoài chủ biên talawas, cũng là một người đàn bà, mà lại để những bài vở xử dụng ngôn ngữ thô tục trên một diễn đàn công cộng mở ngỏ. Nếu những em nhỏ dưới tuổi vị thành niên vào đọc những bài viết đầy những danh từ ấy, rồi tưởng ồ th́ ḿnh cứ thoải mái nói ra ở chỗ công cọng giống như các ông bà trong talawas nói, th́ đâu có sao! Tôi biết ngay cả ở Mỹ, các tạp chí t́nh dục cũng phải bày bán ở những khu riêng. Có khi họ phải lập ra một khung gỗ che chắn những tờ tạp chí ấy để người ta khỏi nh́n thấy. talawas là một diễn đàn công cộng ai cũng có thể đọc được.  V́ lư do trên, tôi thấy talawas không xứng đáng để tôi gửi bài. Tôi xin phản hồi một số bài viết các tác giả đăng trên talawas, trong diễn đàn này.

 

Trong bài  "Đực Tính Không Thể Quy Thành C". Ông Nguyễn Quốc Chánh có vẻ không hiểu ông ta đang nói cái ǵ.  Nếu ông Nguyễn Quốc Chánh muốn tranh luận về "đực tính" và cái "tính" trước hết ông phải định nghĩa "đực" tính và cái "tính" như thế nào. Thế nhưng ông ta đă không có nổi một định nghĩa trong bài viết. Kế tiếp ông không dẫn dăi và không chứng minh ǵ cả, mà xáp lá cà bảo ngay rằng đực tính không thể quy là "c." và cái tính không thể quy là "l." ( tôi sẽ không bao giờ đánh vần đủ những chữ này, v́ với tôi đấy là điều không thể chấp nhận được". Trong tiếng Việt chúng tôi, những người phụ nữ không bao giờ nói những tiếng này ở công cộng, v́ thế chúng tôi cũng sẽ không viết ra ở trên trang internet công cộng) . Ông ngụy biện qúa nhanh. Ông phải đủ sức lư luận cũng như dẫn chứng để kết luận dương vật và âm vật không phải là biểu tượng cho tính đực và tính cái. Ông đă không làm chuyện lư luận và dẫn chứng, chỉ khơi khơi kết luận như thế th́ làm sao thuyết phục độc giả là "đực tính" không phải là "C." khi mà cái biểu tượng rơ rệt nhất giữa hai h́nh người ở bên ngoài là con c. và cái l.

Câu kết luận "v́ đực tính không phải là c." của ông Nguyễn Quốc Chánh là một câu kết luận thiếu lập luận, thiếu giải thích, thiếu bằng chứng. Một bài viết chỉ dăm ba chữ lèo tèo mà đ̣i bàn về chữ "tính" này "tính" nọ. Thưa ông nếu ông muốn bàn về chữ "tính" th́ ông nên viết một bài rạch ṛi. Không thể viết một câu "đực tính là tính của một con đực" rồi sang câu khác " Một con đực mà không có Đực tính th́ là con ǵ?", rồi lại sang một câu khác: "Trái với Đực tínhlà Cái tính." , rồi đến một câu khác nữa: "Một con cái mà không có Cái tính th́ là con ǵ?"  Nhảy ngay qua một câu khác liền theo: "Một con đực mà lơ mơ về Đực tính th́ bị gọi là lại cái."  Ông đă đưa ra một đề tài to lớn là "đực" và "tính" vĩ đại thế mà chỉ viết một câu "Đực tính là tính của con đực". Xong nhảy sang đề tài "có đực tính hay không có đực tính".  Chưa xong đực tính th́ lại tự hỏi ḿnh: "Con cái không có cái tính là con ǵ" . Tôi không hiểu ông Nguyễn Quốc Chánh được đào tạo từ nền giáo dục nào. Mà căn bản luận văn ông quá kém. Viết một phân đoạn nhỏ mà viết như một người chưa được học một lớp luận văn căn bản. Là khi giới thiệu một mệnh đề chính, th́ phải có những mệnh đề phụ hổ trợ cho mệnh đề chính như thế nào . Riêng tôi, v́ đọc một bài viết thiếu cơ sở lư luận, và tính nghiêm chỉnh của ông. Tôi không muốn căi cọ về định nghĩa của chữ "tính", hay các chữ "đực tính", "cái tính", "lại tính" này nọ.  Nói tóm lại, ông đă rất hồ đồ trong bài viết khi đưa ra quá nhiều đề tài to tát vĩ đại trong một bài viết ngắn. Nên bài viết của ông chẳng có tí giá trị nào. Thật là thất vọng khi thấy một ông nhà thơ Việt Nam nổi tiếng như ông mà viết một bài văn rất thiếu tiêu chuẩn luận văn: thiếu kiến thức, thiếu lư luận, thiếu mạch lạc, thiếu thuyết phục.  Nhảy cóc đủ đề tài. Toàn là phán những câu rất ấu trĩ và thiếu tŕnh độ hiểu biết tổng quát của một con người theo kịp thời đại.  Kiểu như : "Trước khi đ̣i nữ quyền, làm ơn hăy đi đ̣i nhân quyền cái đă !" Một câu thánh phán mà ngay cả một em nhỏ trung học ở Mỹ cũng thấy đây là một thái độ kỳ thị giống phái chỉ thấy ở những thành phần thô bạo và thiếu giáo dục. Nhưng cái trơ trẽn đáng ghê tởm nhất là các ông các bà, trong chiến dịch "dâm văn", là đă sử dụng các từ tục của tiếng Việt không biết ngượng mồm ngượng tay ở những diễn đàn công cộng. Các ông bà tung tẩy chúng không kiêng dè những em bé dưới tuổi vị thành niên có thể vào các diễn đàn công cộng này đọc. Cái ư thức tối thiểu đơn sơ nhất là biết phân biệt đâu là một diễn đàn công cộng của các ông bà không có. Các ông bà không phân biệt được ở chốn công cộng th́ ta nên sử dụng ngôn ngữ khác với lời nói ở trong pḥng ngủ, khác với lời nói riêng cho nhau, như thế nào, th́ làm sao các ông bà hiểu được sự khinh bỉ của người đọc đối với những kẻ xử dụng ngôn từ tục tằn thô bỉ trước mặt ḿnh. Điều này làm tôi nhớ đến trước đây những người Cộng Sản khi vừa vào Miền Nam gọi văn học Miền Nam là một nền văn học "đồi trụy". Các ông bà mở chiến dịch xâm lăng "dâm văn" vào nền văn chương hải ngoại có mục tiêu ǵ không ?  Hay đang muốn pha màu cho nền văn chương hải ngoại thêm chất "đồi trụy" để các ông cán bộ trong ban văn hóa tư tưởng nhà nước Việt Nam dễ bề quy kết nền văn chương hải ngoại vào một tên gọi "đồi trụy".  Biết đâu ?

 

Nguyễn Áo Xanh 

 

 

 

April 10-12, 2005

 

Nguyen Paul: “I strongly condemn Tạp Chí Thơ’s degradation and objectification of women”

 

Trần Nghi Hoàng: “Tôi có viết dăm ba bài về vấn đề này .  Xin đọc trên các trang web www.thuvienvietnam.com , www.lephai.com , hay www.vietpublishing.com.

 

Nguyễn Giang Thu: “It is our hope to not further the degradation and explicit exploitation of women in our global community.”

 

Nguyễn Nam: “Thanks for bringing this issue up.”

 

Karina Oliva: “Stop the fetishizing, degradation and exploitation of women as dismembered parts for consumption. In memory of the murdered women of Juarez, every slip of the eye, and hand, every denial of misogyny and hate will lead to the torture and murder of women, especially third-world.”

 

Trần Thi Lại Hồng: “Ái ố hỉ nộ …là thường t́nh, nhưng diễn tả vụng và tục là sa vào vũng lầy  nhầy nhụa tự chôn vùi.”

 

Nguyễn Vũ Khuyên: “Nếu chúng ta không triệt để th́ sẽ không chống được những bất công giới tính cũng như những bất công khác trong xă hội .  Mong các anh chị tiếp tục đấu tranh .  Tôi hoàn toàn ủng hộ!”

 

Nguyễn BichTi: “Bravo, Tran Khuyen!Your article on Talawas is greatly appreciated.”

 

Huỳnh Thị Linh: “Tôi là độc giả của talawas, đọc bài của ông Đỗ Kh xong nên vào đây kí tên liền .  Đối với những tạp chí như vậy chúng tôi muốn tẩy chay, thậm chí có thêm 10 cái petition như vậy chúng tôi cũng kí .  Chỉ có người dốt mới không thấy vấn đề này!”